[13]
Vương Siêu choáng hết cả mắt, nhìn thẳng vào Tạ Trúc Tinh.
Vì sao cậu ấy cũng ở chỗ này?
Tay đang trống của Tạ Trúc Tinh nắm cổ áo hắn kéo lên, dùng sức đẩy một cái sang hướng bên cạnh, lại mắng hắn: “Nhìn cái rắm ấy mà nhìn, còn chưa cút đi.”
Vương Siêu bị đẩy đến suýt chút nữa ngã chổng vó, lảo đảo vài bước mới đứng vững.
Tạ Trúc Tinh không nhìn hắn nữa, xoay người về phía Trì ca, nắm chặt nửa chai rượu kia, trên cánh tay nổi gân xanh.
Trì ca thả cánh tay đang ôm đầu xuống, cái áo phông mỏng manh không che giấu được cơ bắp cuồn cuộn, dưới ánh đèn tăm tối, trên mặt có một vệt máu làm tăng thêm mấy phần hung ác khủng bố.
Động tĩnh quá lớn, những người khách khác trong quán bar đều hướng sang phía bên này nhìn ngó.
Vương Siêu nghe thấy có người nói: “Người kia không phải Tạ Trúc Tinh sao?”
Bởi vì ánh đèn mờ tối, nên khi đèn flash của điện thoại di động lóe lên, đặc biệt chói mắt.
Mấy người phục vụ chạy tới khuyên can, khách khứa cũng dần dần bu lại đó.
Tạ Trúc Tinh và Trì ca bị vây trong một vòng tròn nhỏ.
Không ai nhận ra Vương Siêu, hắn đứng bên ngoài vòng người, mờ mịt chốc lát, rồi nhanh chóng lách người muốn chen vào bên trong, vừa chen vừa gọi: “Nhường một chút! Trì ca! Anh đừng có động thủ! Có chuyện gì từ từ nói!”
Không ai nghe hắn, cũng không ai nhường đường cho hắn, cũng chẳng ai từ từ nói, bên trong đã có tiếng loảng choảng bùm bụp đánh nhau.
Vương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dang-ve-anh-thich-em-deu-co/1213712/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.