[11]
Tạ Trúc Tinh ở trong phòng nghỉ đợi người, vừa chờ vừa nghĩ đến dáng vẻ của Vương Siêu, liền không nhịn được cười.
Trên bàn đặt nửa quả táo ban nãy Vương Siêu đang gặm dở, cậu cầm lên ăn, rất ngọt.
Vương Siêu lớn lên rất ưa nhìn, trước đây lúc còn trắng đẹp thì không nói, hiện tại phơi thành thế này, tóc cũng không còn, nhưng vẫn cứ đẹp trai, chỉ là nhìn không thông minh, dáng vẻ thấy thế nào cũng trông rất ngu. Nhưng cậu lại gọi đứa ngu như thế một tiếng ‘bố’, đúng là trúng tà mà.
Cái miệng ấy, một khi đã tiện là làm người ta hận không thể xé rách nó, khi đến đây đã nghĩ phải cố gắng nói chuyện cho tốt nói chuyện cho khéo, ấy nhưng chờ Vương Siêu mở miệng ra một cái, căn bản là không sao nói chuyện được, cuối cùng vẫn không nhịn được cho ăn cái tát, nhìn dáng vẻ kia có lẽ đã nhớ kỹ, sau này có chửi bậy cũng không được đem bố mẹ ra.
Vương Siêu thực ra vẫn rất biết nghe lời.
Cậu có chút hối hận, cậu đã dùng sức, có phải vừa nãy ra tay quá nặng rồi không? Tát Vương Siêu đần cả ra. Chờ tối về, phải bảo Vương Siêu tát lại, còn cho tát thêm mấy cái, nếu không đại thiếu gia ngoài miệng không nói gì, nhưng trong lòng lại không thoải mái, ức chế đến mức chỉ có thể trả thù cậu trong mơ.
Trước đây có một đoạn thời gian Vương Siêu đi vùng khác biểu diễn, cùng song ca với một cô ca sĩ, biểu diễn xong quay về khách sạn được bên bầu show sắp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dang-ve-anh-thich-em-deu-co/1213711/chuong-76.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.