Lương Tỳ và Vương Siêu ăn uống xong, hắn không thể trở về nhà ngủ, đêm dài đằng đẵng cũng quá tẻ nhạt, thế là đề nghị: “Bia ôm không mày? Lâu rồi không có đi.”
Vương Siêu dáng vẻ hiện tại chả khác nào người đi tu, một chút cũng chẳng muốn đi, nói: “Em không đi đâu, anh cẩn thận không em méc chị dâu Bách Đồ đấy.”
Lương Tỳ nói: “Chú mách đi, anh uống có ly rượu, cũng đâu làm gì khác.”
Nói thì nói thế, một mình hắn cũng không muốn đi, về nhà gọi điện thoại buôn dưa với Bách Đồ còn hơn là đi uống rượu, nếu như Bách Đồ bên kia mà rảnh, còn có thể gọi video.
Nghĩ đến đây, hắn lập tức có động lực, thanh toán hóa đơn xong như thiêu như đốt rời đi.
Để lại Vương Siêu một mình cô đơn, yên lặng bóc mấy con tôm hùm đất còn lại ăn, xong mới chậm rì rì đội mũ đi về nhà.
Vương Siêu cúi đầu xem app chỉ đường, ở trước cửa tiệm cơm đi ngang qua một người, bước được mấy bước nghe thấy phía sau có người gọi hắn, quay đầu lại nhìn, là một kẻ cao to đen hôi, tướng mạo thô lỗ dũng mãnh.
Da đầu Vương Siêu lập tức căng cứng cả lên.
Người này họ Trì, là người dẫn đường do Vương Tề tìm cho hắn khi đi Xuyên Tạng, ngày trước là bạn bè cùng luyện Sanda với Vương Tề, hắn được ‘khuyến mại’ thêm con rận trên tóc là nhờ kẻ này tự tay ban cho.
Hai người đi chung đường nửa tháng, mọi việc hết thảy đều tốt. Buổi tối cuối cùng trong chuyến hành trình Xuyên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dang-ve-anh-thich-em-deu-co/1213701/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.