Hai ngày kế tiếp, vì sợ Sở Mặc sẽ làm ra chuyện gì không tốt, nên Bạch Diệc Trạch ngoan ngoãn ở lại trong nhà nghỉ ngơi. Ông chủ đã đặc biệt phê chuẩn thì đương nhiên cậu có nghỉ cũng sẽ không bị trừ tiền lương, nên cũng chẳng cần phải lo lắng nhiều.
Sở Mặc lấy lý do là thân thể Bạch Diệc Trạch không khỏe, nên mỗi ngày đúng giờ đều xuất hiện ở trong nhà của cậu, mỗi lần đến trên tay anh đều là một đống đồ ăn lớn nhỏ đủ cả.
Sở Mặc mỗi ngày đều đến trước giờ cơm, thậm chí còn tự tay xuống bếp làm đồ ăn cho cậu thưởng thức. Biến đổi đồ ăn liên tục, làm cho ngay cả Bạch Diệc Trạch cũng phải hoa mắt, vì chỉ cần cậu nói thích ăn gì là anh sẽ làm ngay. Thật ra Sở Mặc làm vậy cũng là vì muốn được chăm sóc cậu mà thôi, hơn nữa người của anh thì cứ để anh chăm sóc, đâu cần phải nhờ tới tên họ Tôn nhiều chuyện kia xía vào.
Sau mỗi bữa cơm tối, Sở Mặc đều ở lại nhà Bạch Diệc Trạch tới tận khuya. Anh hi vọng có thể cứ như vậy mà thuận tiện ở lại đây qua đêm luôn, vì nhà cậu chỉ có một phòng, nên anh tin tưởng cậu sẽ không nhẫn tâm bắt anh ngủ ở ngoài sofa đâu.
Có thể không để ý mà cho anh đến nhà cậu, nhưng Bạch Diệc Trạch lại tìm ra đủ mọi loại lý do khác nhau để đuổi anh phải ra về chứ không cho ở lại qua đêm. Về chuyện anh có ý muốn gì, cậu sao lại không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dan-linh-su/1866826/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.