“Người nào, người nào muốn làm vậy với anh chứ!” Bạch Diệc Trạch bị lời nới ái muội của Sở Mặc làm cho khuôn mặt bất giác đỏ bừng. Cậu bối rối đẩy bả vai Sở Mặc ra, ý đồ muốn kéo khoảng cách giữa hai người ra một chút.
Sở Mặc sao có thể dễ dàng để bị đẩy ra như vậy được, vào ngay lúc Bạch Diệc Trạch đưa tay đẩy ra, thì anh cũng nhanh tay đem cậu kéo lại rồi thuận thế ôm luôn lấy eo cậu.
“Tiểu Trạch, em cũng đừng giận dỗi với tôi nữa” Sở Mặc đem Bạch Diệc Trạch ôm vào trong ngực, nhẹ giọng dỗ dành: “Tôi đã phải suy nghĩ rất kĩ rồi mới đưa ra quyết định điều em đến làm trợ lý cho tôi. Em hiện giờ làm việc ở công ty Hải Đạt cũng chỉ là công việc vặt vãnh, dựa vào năng lực của em thì thật sự không xứng đáng chút nào. Lý Đức Hải kia là bị mù rồi nên mới để cho em làm ở vị trí đó trong bảy năm, cho đến tận bây giờ vẫn chỉ là một nhân viên công chức nhỏ nhoi”.
Nói đến vấn đề này, Sở Mặc lại bắt đầu tức giận. Suy nghĩ tới chuyện Bạch Diệc Trạch làm trong một công ty nhỏ của Lý Đức Hải, rồi lại chỉ làm một nhân viên cấp thấp trong bảy năm, thì giờ phút này anh thậm chí cũng không biết lấy tâm tình nào để hình dung nữa. Anh thật không hiểu nổi, cậu vì sao lại lựa chọn một công việc như vậy. Nếu không phải vì công ty này đã được anh thu mua lại, cộng thêm anh cũng đã tìm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dan-linh-su/1866827/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.