Bạch Diệc Trạch bị một vòng tay ấm áp ôm lấy, chung quanh đều là hơi thở của Sở Mặc. Điều này khiến cậu cảm thấy rất thoải mái, thậm chí còn không muốn đứng dậy. Hơi lạnh âm u vốn ở trong thân thể, giờ phút này đã biến mất không thấy đâu nữa. Nhiệt độ cơ thể cũng dần khôi phục lại bình thường, ấn kí dẫn linh sư cũng không còn cảm giác giống như bị lửa thiêu nữa.
Hôm qua Bạch Diệc Trạch còn không thể ngưng tụ linh lực, thì giờ linh lực cũng đã quay lại trong thân thể rồi. Không chỉ có vậy, vốn linh lực do sử dụng quá mức mà cạn kiệt rồi tạo thành tổn thương, nhưng lúc này cậu lại cảm nhận được chúng không những đã quay trở lại mà thậm chí còn mạnh hơn trước rất nhiều.
Bạch Diệc Trạch biết Sở Mặc đang ở bên cạnh, vì không muốn khiến anh nghi ngờ, nên cậu không làm bất kì hành động nào khác thường để kiểm tra linh lực của bản thân.
Bạch Diệc Trạch ngủ gần một ngày một đêm, tinh thần cũng trở nên tốt vô cùng. Ấn kí dẫn linh sư cũng khôi phục đầy đủ, làm cho thân thể vốn còn yếu ớt nay cũng đã trở thành hư không.
“Tỉnh rồi?” Người trong lòng vừa động, Sở Mặc cũng theo đó mà tỉnh dậy. Vừa mở mắt, anh đã thấy Bạch Diệc Trạch đang ngây ngốc nhìn mình, cho nên anh mới trêu đùa cậu một chút. Định tới gần phía trước hôn Bạch Diệc Trạch một cái, lại bị ánh mắt đầy mê mang của cậu đang trợn trừng.
Sở Mặc cả ngày hôm qua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dan-linh-su/1866825/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.