Bạch Diệc Trạch nằm nghiêng ở trên giường, thân thể co lại và ôm chặt lấy chăn. Trên mặt đều là mồ hôi, trông cực kì đau khổ.
“Tiểu Trạch!” Sở Mặc nhanh chóng đi tới bên giường. Anh thật không ngờ, lúc đi ra khỏi nhà thì cậu vẫn còn tốt, vậy mà lúc này cậu đã không còn tí tinh thần nào. Mới đi ra ngoài một lúc mà Bạch Diệc Trạch đã trở thành như vậy, Sở Mặc thật không biết phải làm sao. Hơn nữa anh thật sự cảm thấy tình hình của cậu rất không ổn, tâm tình trở nên lo lắng gấp bội.
Sở Mặc rút ra một tờ khăn giấy ở trên tủ đầu giường rồi dùng để lau mồ hôi cho cậu. Anh nghĩ chắc là do cậu bị sốt nên mới ra nhiều mồ hôi như vậy, nên thử dùng tay thăm dò nhiệt độ trên trán xem sao. Ai ngờ khi anh vừa chạm tay vào thì lại thấy không hề nóng tí nào so với anh đã từng nghĩ. Cảm xúc mà tay anh chạm vào là một mảnh lạnh lẽo, nhiệt độ từ tay so với trán anh thì còn lạnh hơn.
Có lẽ là do cảm giác được có nguồn nhiệt ở ngay gần, Bạch Diệc Trạch đã rơi vào trạng thái mê man nên chỉ biết dựa bản năng theo đuổi. Cậu giữ chặt lấy tay Sở Mặc đang đặt ở trên trán lại, không để cho hơi ấm này rời đi.
Cổ tay của Sở Mặc bị Bạch Diệc Trạch vươn ra giữ lại, mà tay cậu thì lại vô cùng lạnh lẽo làm cho anh cũng phải rùng mình một cái. Sở Mặc nhịn xuống bản năng muốn bỏ tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dan-linh-su/1866824/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.