Bạch Diệc Trạch tối qua nghỉ ngơi không tốt? Lại cộng thêm tính hướng của Bạch Diệc Trạch, cùng với hành động của ông chủ vào tối hôm đấy đối với Bạch Diệc Trạch, Tôn Uy ở trong lòng bắt đầu suy nghĩ lệch lạc.
Quan hệ bọn họ từ lúc nào thì phát triển nhanh chóng tới mức này ạ!
Ông chủ lớn giờ ra lệnh cho hắn đi ăn cơm cùng với cha trước, nên Tôn Uy cũng đành phải thu hồi lại những nghi ngờ vừa rồi lại. Hắn cảm thấy hình như mình đã suy nghĩ quá nhiều mà thôi, trước kia không phải vào lúc rảnh rỗi cuối tuần Bạch Diệc Trạch đều thích ngủ nướng hay sao, chuyện này đâu phải là giờ hắn mới biết chứ.
Tôn Uy dừng lại mọi suy nghĩ, bắt đầu dọn đồ ăn ra, sau đó lấy cơm và đem mọi thứ đặt vào tay cha mình.
“A Uy, sao không thấy con giới thiệu gì cả?” Cha Tôn nằm ở trên giường, tay chỉ vào Sở Mặc hỏi: “Đây là bạn của con hay là bạn của Diệc Trạch?”
Thời gian bị bệnh vừa rồi, mỗi ngày Bạch Diệc Trạch đều đến thăm ông nhưng rất nhanh lại vội vã trở về ngay, nên ông cũng chưa có thời gian để nói chuyện với cậu được lần nào. Từ lúc Bạch Diệc Trạch chuyển tới làm hàng xóm của nhà ông, thì hàng ngày đều chào hỏi trò chuyện với ông rất lễ phép. Ông coi cậu chẳng khác nào là con của chính mình, hơn nữa hiện giờ ông lại giống như một người đã đi một vòng quỷ môn quan trở về, tinh thần lại càng tỉnh táo hơn. Chính
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dan-linh-su/1866823/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.