Giọng nói của Cố Khai Dương hơi khàn, nhìn tôi thật sâu.“La âm bà, nếu thấy chỗ hai mươi vạn này không đủ thành ý, thì thêm mười vạn nữa, thế nào?” Vẻ cứng đờ của Lưu Văn Tam, lập tức đỡ hơn.
Trong ánh mắt có vài phần ngầm tán thưởng.Tôi như nghẹt thở, rõ ràng là, Cố Khai Dương và Lưu Văn Tam đều hiểu nhầm ý tôi!Lập tức, tôi lắc đầu, trịnh trọng nói: “Cố nhị đương gia, ý tôi không phải là chê tiền ít, hai mươi vạn đã là con số không nhỏ, chỉ là tiền này tôi nhận là thấy ngại, ý tôi là một xu cũng không lấy, đỡ âm linh tôi vẫn đỡ như thường, đảm bảo sẽ không có loạn gì, kể cả âm thai không được vào từ đường thờ cúng, tôi cũng có cách.”Lần này Cố Khai Dương ngẩn hẳn ra, rõ ràng không ngờ, tôi lại nói như thế!Lưu Văn Tam cũng sốt ruột, trợn mắt nhìn tôi: “Thập Lục! Mày nói cái gì thế?”Tôi ngoảnh đầu, vẫn giữ lấy tay Lưu Văn Tam, trịnh trọng nói: “Chú Văn Tam vào phòng với cháu, cháu có việc cần nói với chú.” “Cố nhị đương gia, phiền đợi vài phút.” Tôi áy náy nhìn Cố Khai Dương.Rõ ràng, sắc mặt Cố Khai Dương dễ nhìn hơn rất nhiều rất nhiều, đáy mắt cũng có sự cảm kích dành cho tôi.Kéo Lưu Văn Tam vào trong phòng, trên giường là xác chết Cố Nhược Tầm, tôi đóng cửa, nói khẽ: “Chú Văn Tam, chú xem cô ta thế nào đã, ban nãy có chuyện, cháu chưa kịp nói với chú.”Lưu Văn Tam thất kinh! Lão nhíu chặt mày: “Sao lại làm đương sự bị thương? Vết thương lớn thế này...!Thảo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dan-gian-nguy-van-thuc-luc/3917551/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.