Đương nhiên, để âm thai được thờ cúng ở nhà họ Cố, là kết cục tốt nhất.Chủ nhân chiếc giày này đêm vào ngủ trộm, khiến cho Cố Nhược Tầm khó sinh mà chết, nhà họ Cố biết được, chắc chắn không tha cho gã.Tôi đặt chiếc giày về vị trí cũ, lại về bên cạnh giường, cúi đầu lặng lẽ chờ.Không phải là tôi muốn ở cùng với xác chết, tục ngữ có câu, làm nghề nào yêu nghề đó, nếu tôi vì sợ mà bỏ ra ngoài, thì ca sau sẽ vẫn sợ như thế, vĩnh viễn không làm việc cho nhanh gọn được.Trong khoảng thời gian này, người làm nhà họ Cố mang khăn mặt, quần áo trẻ sơ sinh, và mấy chậu nước sạch tới, công cụ đỡ đẻ thông thường chuẩn bị không thiếu thứ gì.Tầm hơn sáu giờ, trời nhập nhoạng tối, Lưu Văn Tam mang rương gỗ đến, tôi như dỡ được tảng đá xuống vậy.
Lại qua tầm nửa tiếng, Cố Nhược Lâm đưa bố cô ta bước vào hậu viện.Nhị đương gia nhà họ Cố tên là Cố Khai Dương, hơn năm mươi tuổi, nhìn có vẻ được chăm sóc cẩn thận, trông chỉ tầm ba sáu ba bảy tuổi.Ông ta có khuôn mặt chữ Quốc, mày rậm môi dày, trông khá uy nghiêm.
Chỉ có điều, tâm mày của Cố Khai Dương có một đám phiền muộn tích tụ, không tan được.Ông ta biết Lưu Văn Tam, cũng biết bạch sự Trương, rõ ràng có gặp từ trước.Lúc hai chúng tôi chào hỏi nhau, ánh mắt của Cố Khai Dương còn thoáng qua nét ngạc nhiên, dường như không nghĩ rằng, bà đỡ âm linh lại là thanh niên trẻ như tôi.“Vấn đề đặt tên, tôi đã đặt xong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dan-gian-nguy-van-thuc-luc/3917550/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.