Cái lần mà Nhan Nhan nói muốn anh trở thành người của mình thì Lạc Xuất Vân cũng chưa rõ ý của y là gì. Sau đó mới biết là Nhan Nhan đang thiếu bảo tiêu, hoặc nói là bảo mẫu thì đúng hơn…
Sau khi Tần Sâm Mộc rời đi, Lạc Xuất Vân đã chuẩn bị sẵn tinh thần chứng kiến một chiến trường bừa bộn, thế nhưng không ngờ đương sự lại đang thoải mái ôm chăn hút thuốc.
Nhan Nhan thấy anh còn rất có tinh thần vẫy tay: “Vừa hay, lấy giúp tôi cái quần lót coi.”
Lạc Xuất Vân đen mặt: “Cái cũ anh để đâu?”
Nhan Nhan vô tội nhún vai: “Bị Tần gia xé mất tiêu rồi.”
Lạc Xuất Vân: “……”
Nhan Nhan bi thương thở dài: “Đám đàn ông lúc dục cầu bất mãn đáng sợ lắm đó, cưng hiểu mà.”
Lạc Xuất Vân nghiến răng nghiến lợi: “…… Thật ngại quá, tôi không hiểu một chút nào!”
Lúc mang quần lót về thì Nhan Nhan đang tắm rửa, Lạc Xuất Vân nghe tiếng nước chảy lõm bõm, hơi không yêu tâm hỏi han: “Anh tự giải quyết được không vậy?”
Một lát sau Nhan Nhan mới miễn cường trả lời: “Anh ta động, tôi đây nằm hưởng, làm chút chuyện này có sao?”
Lạc Xuất Vân cảm thấy mình đúng là dở hơi mới đi quan tâm tên yêu nghiệt kia….
Cuối cùng tắm rửa mất những 2 tiếng Nhan Nhan mới bước ra ngoài, Lạc Xuất Vân chờ mệt chết được, không khỏi than thở: “Sao anh không lột da trong đó luôn đi.”
Nhan Nhan không nói gì, y cởi khăn tắm ra, toàn thân bị chà xát đến đỏ bừng, thậm chí có vài chỗ còn bị rách da.
Lạc Xuất Vân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dam-my-tua-nhu-tinh-yeu/250533/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.