Khi tôi cùng với con Sen tới nơi, thì nhìn thấy một đám người làm đang đứng gần cánh cửa nhà kho.
Con Sen vội vàng đi về phía trước mở đường cho tôi đi vào.
Tôi bước tới gần, liền đột nhiên cảm thấy có hơi lạnh từ phía bên trong nhà kho phả ra, hơi lạnh này có phần âm lãnh, khác hẳn hoàn toàn với sự lạnh lẽo thông thường.
Tôi nhìn sang đám người làm, lên tiếng hỏi "Từ nãy tới giờ, đã có người nào thử mở cánh cửa này ra chưa?"
"Có... Tôi có mở thử, nhưng mà hình như nó bị kẹt thứ chi đó ở bên trong, nên mở hoài cũng không ra".
Một người làm tên Lê Bửu lên tiếng, anh ta là người có sức khỏe nhất trong đám người làm, nếu như anh ta mở không ra, chắc chắn là phải kêu người tới thay cánh cửa rồi.
"Mợ ba, hình như có cái chi đó vướng vô khe cửa ạ".
Lúc tôi định sai Lê Bửu đi kêu người thợ sửa cánh cửa, thì chợt con Sen ở bên cạnh lên tiếng.
Tôi đưa mắt nhìn về hướng của nó chỉ, đúng thiệt là có một nhúm vật gì đó màu đen huyền vướng vào khe cửa.
"Chắc là vật này khiến cánh cửa bị kẹt, nguyên nhân chính là nó, nhưng mà nó hình như là tóc người mà".
Lê Bửu vừa nhìn vừa nói, câu nói của anh ta khiến cho tôi giựt mình, quả thực khi nhìn kĩ, đúng là nó rất giống một nhúm tóc dơ bẩn rối bời.
Tôi còn chưa kịp cho người tiến tới tháo nó ra, thì đột nhiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dam-cuoi-ma/2811418/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.