Nghe Chu Nguyên nói vậy, vẻ mặt của bà ta hình như biết chuyện gì đã xảy ra, vội nói "Nếu vậy, con ẵm nó về buồng đi, ở ngoài này gió mái lắm, bị trúng gió là khổ thân nữa".
Chu Nguyên dạ một tiếng, rồi ẵm tôi về buồng.
Anh ta đặt tôi lên giường, sau đó bước ra bên ngoài, dặn dò người làm mà rời đi.
Khi anh ta đi khuất, tôi mới cảm thấy bản thân dễ thở hơn, hình như trên người anh ta có thứ gì đó, khiến cho tôi hô hấp không thông.
"Reng... Reng..."
Có tiếng chuông vang lên.
Tôi ngơ ngác nhìn sang, chợt nhận ra khung cảnh đã bị bao phủ bởi một màn đêm đen tối.
Có ai đó đang đứng bên ngoài, tay cầm một chùm chuông nhỏ, khe khẽ rung lên.
Âm thanh như thể thu hút mọi sự chú ý của tôi vậy.
"Cô tên là chi?"
Một giọng nói lạnh lẽo từ bên ngoài vọng vào.
Tôi định trả lời, nhưng mà phát hiện ra bản thân không tài nào nói được, có thứ gì đó chặn ở cổ họng của tôi.
"Cô tên là chi? Hãy trả lời tôi đi"
Bên ngoài tiếp tục vang lên tiếng hỏi.
Nó làm cho lòng dạ của tôi nôn nóng lên, trong lòng rất muốn mua trả lời câu hỏi, nhưng cố gắng bao nhiêu, cũng không thể nào phát ra âm thanh.
"ĐỪNG TRẢ LỜI NÓ".
Giọng của đứa em họ tôi vang lên rất lớn.
Tôi mở lớn đôi mắt ra, mới phát hiện bản thân lại tiếp tục nằm mơ.
Mồ hôi hột ướt đẫm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dam-cuoi-ma/2811416/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.