Khi tôi trở về phủ, thì đụng mặt người chị dâu của mình - Phạm Thị Mai, chị ta lại bắt đầu cằn nhằn về việc tại sao tôi chưa khỏe, mà đã đi ra bên ngoài như vậy.
Tôi biết chị ta có ý tốt, cũng chẳng nói câu gì ngoài câu xin lỗi, và lắng nghe hết thảy những điều mà chị ta nói.
Sao một đoạn nói chuyện cùng với chị ta, tôi cũng phải trở về buồng để hoàn thành xong mớ sổ sách chi tiêu.
Ở Chu phủ việc chi tiêu khá là phức tạp, ngoài việc lo tiền mua đồ ăn thức uống và một số chi tiêu khác trong gia đình, còn phải kiêm luôn số tiền cho những người làm chủ, rồi tính lương cho người làm.
Khi di chuyển trở về, tôi có đi ngang căn buồng trống.
Bình thường cũng không để ý nhiều, nhưng hôm nay hình như tôi nghe thấy ở bên trong có âm thanh gì đó.
Vừa giống như tiếng cười giỡn của con nít, lại vừa giống như là tiếng khóc của một người phụ nữ.
"Mợ ba... Sao lại đứng ở đây?"
Bà Tám không biết từ đâu xuất hiện, đột nhiên lên tiếng khiến cho tôi giựt mình nhìn sang.
"Hình như bên trong có tiếng chi đó".
Tôi không thể kiềm chế được sự nghi hoặc, liền vô thức lên tiếng nói một câu.
"Mở ba chắc là nghe lộn tiếng gió thổi rồi, đây là căn buồng trống, cũng để trống rất lâu rồi, ông bà chủ còn ra lệnh cấm người khác vô, nên chắc chắn bên trong sẽ không có ai đâu"
Giọng bà Tám nói chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dam-cuoi-ma/2811414/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.