"Mợ ba... Mợ ba... Có chuyện chi trong đó vậy?"
Tiếng của bà Tám vọng từ bên ngoài vào trong buồng, khiến cho tôi giựt mình, ngồi bật dậy.
Đưa đôi mắt hoảng loạn nhìn xung quanh.
Thì ra vừa rồi tôi chỉ nằm mơ một cơn ác mộng, hiện giờ trời đã sáng.
Chỉ là cơn ác mộng kia quá thực, đối với tôi nó vẫn còn dư chấn, làm bản thân tôi không thể nào bình tĩnh lại được.
"Mợ ba... Mợ ba, rốt cuộc đã xảy ra chuyện chi vậy? Đã tới giờ dâng trà cho ông bà chủ rồi".
Nghe thấy giọng nói gấp gáp của bà Tám, tôi liền nhớ trực ra đã tới giờ dâng trà, nếu dâng trễ nhất định sẽ bị la rầy một trận, sau đó thì lại còn bị phạt nữa. Đó chính là gia quy trong Chu phủ.
Tôi hít một hơi sâu rồi nói vọng ra bên ngoài "À! không có chuyện chi đâu, tôi sẽ ra ngay".
Vừa nói tôi vừa vội vã bận bộ đồ ở bên cạnh giường vào người, cầm lược chải vội mái tóc đen dài của mình, rồi bới lên theo đúng quy định trong phủ.
Cùng lúc này bà Tám đã bước vào, trên tay có cầm một cái chậu nước rửa mặt, khăn lau và nước thơm súc miệng.
Sau khi đã làm xong mọi thứ, bà Tám liền lấy dầu dừa thoa lên tóc và môi của tôi.
Cuối cùng đưa cho tôi một khay trà như thường lệ.
Trên đường đi, bà Tám có hỏi tôi, rốt cuộc là đã nằm mơ thấy gì, mà la lên dữ vậy, làm như vậy nếu để ông bà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dam-cuoi-ma/2811419/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.