"Mợ ba, sao lại đứng ngơ ngác ở đây chứ? Hổng lẽ lại gặp phải chuyện chi nữa rồi sao?".
Vừa nói bà Tám vừa đưa ánh mắt nghi hoặc nhìn chằm chằm vào tôi.
Tôi nghe như vậy, trong lòng có chút ngạc nhiên, bởi vì không lẽ bà ta không nhìn thấy Chu Nguyên lúc nãy đang nói chuyện với tôi hay sao?
Nhưng rồi vẫn chậm rãi trả lời "Không có chi đâu, tôi mới đi loanh quanh, và đột nhiên nhớ ra vẫn còn một số sổ sách chưa xử lý, nên bà mới trông thấy tôi đứng ngơ ngác vậy thôi".
"À, thì ra là vậy".
Bà Tám khẽ thở dài, ánh mắt cũng bớt đi sự kỳ quái.
Sau khi im lặng vài giây, bà ta bỗng nhiên lại nói "Gần đây tôi thấy mợ ba có vẻ không được tốt cho lắm, nếu không có chuyện chi, thì buổi tối nên hạn chế ra bên ngoài, với lại thời tiết đang chuyển biến xấu, mợ cũng không nên đi lung tung nhiều, trúng gió thì khổ thân".
Bà ta nói chuyện với một giọng điệu khe khẽ, như thể đang kể chuyện ma vậy.
Tôi thật sự muốn hỏi rốt cuộc là bà ta có ý tứ gì đây, nhưng khi nhìn thấy nét mặt của bà ta có phần nghiêm trọng, tôi liền cảm thấy không đủ dũng cảm mà lên tiếng hỏi.
"Ở Chu phủ này, có một vài nơi tuyệt đối không nên đặt chân tới, nếu không hậu quả sẽ khó lường".
"Là nơi nào vậy?"
"Thì chính là những nơi mà tôi chưa từng dẫn mợ ba tới, những nơi đó được gọi là những nơi cấm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dam-cuoi-ma/2811408/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.