"Tỉnh lại đi, mau tỉnh lại đi, tại sao phải ngủ nhiều tới như vậy chứ?"
Bên tai của tôi lúc này vang lên một giọng nói vừa lạnh lẽo lại vừa có chút thê lương.
"Tỉnh lại để chứng kiến những thứ kinh khủng sắp diễn ra trên người của ngươi, ha ha ha, từ khi ngươi được gả vô Chu phủ, thì số mạng đã được định đoạt rồi, không có người nào có thể giúp đỡ ngươi đâu".
Cơ thể của tôi hình như bị thứ gì đó lay động một cái mạnh, làm cho tôi giựt mình, mở tròn đôi mắt tỉnh dậy.
Trước mắt của tôi phủ lên một không gian mờ tối, không khí ở xung quanh lại vô cùng lạnh lẽo, một sự lạnh lẽo tới thấu xương.
Đôi mắt của tôi chầm chậm chầm chậm thích ứng với hoàn cảnh mờ tối ở xung quanh, cho tới khi nó có thể nhìn thấy rõ ràng mọi thứ.
lúc này, tôi phát hiện ở phía xa xa đối diện mình có một người, người này có mái tóc dài xơ xác, mặc một bộ đồ màu đỏ giống như đồ cưới của người Minh Hương [1], khắp người chi chít vết thương cùng với máu chảy, nửa bên khuôn mặt được trang điểm rất đẹp, nhưng mà nửa bên còn lại thì đang bị phân hủy, con mắt như muốn rớt xuống, xương gò má trắng lộ ra một chút.
[1] Người Minh Hương tức là người Hoa thời nhà Minh chạy sang Miền Nam Việt Nam cư trú từ thời chúa Nguyễn.
Tôi còn chưa kịp rùng mình sợ hãi, thì đột nhiên người kia lại cất lên một bài hát kỳ lạ.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dam-cuoi-ma/2811396/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.