Phạm Thị Mai từ từ bước tới chỗ tôi, một cỗ mùi hương kỳ lạ nồng nặc tỏa khắp mọi nơi.
Khi chị ta bước tới gần, thì mùi hương nồng nặc kia cứ xông thẳng vào trong mũi tôi, chỉ là mùi hương này rất quái dị, không phải là mùi thơm thông thường, cũng không phải là mùi hôi thúi.
Ngoài điều này ra, Phạm Thị Mai hoàn toàn bình thường, chị ta đi đứng, hình dạng không khác ngày thường là mấy. Nó khiến cho nỗi sợ hãi ở trong lòng tôi vô thức hạ xuống.
"Thím ba, sao tôi kêu thím mà thím không trả lời chị vậy? Bộ thím đang gặp phải chuyện chi, hay là đang bận suy nghĩ về việc chi sao?"
Giọng của Phạm Thị Mai khe khẽ vang lên,làm cho tôi giựt mình, dòng suy nghĩ trong đầu thoáng cái tan biến, ngay lập tức hướng về phía của chị ta mà lắc đầu, lên tiếng trả lời "Không có, không có, chị xuất hiện đột ngột quá khiến cho em bất ngờ, cho nên không kịp phản ứng lại mà thôi".
Tôi cố gắng tìm một lý do thích hợp nhất để trả lời câu hỏi của chị ta.
Phạm Thị Mai hình như không mảy may để ý, chị ta chỉ gật đầu một cái cho qua, rồi sau đó bước tới bên cạnh của tôi, thì thào lên tiếng "Thím ba nè, thím có cảm thấy dãy hành lang này có chút kỳ lạ hay không, tại sao nó đột nhiên vắng người tới như vậy, không gian xung quanh lại hết sức mờ tối, còn có cả sự lạnh lẽo khiến cho người ta cảm thấy rợn người".
Giọng nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dam-cuoi-ma/2811358/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.