Câu nói của Võ Thành Kiệt khiến cho tôi kinh ngạc, tôi liền vội vội vàng vàng hướng về phía của cậu ta mà lên tiếng hỏi "Câu chuyện kia vẫn chưa đầy đủ sao? Rốt cuộc thì em đã phát hiện ra chuyện chi trong lời nói của anh ấy rồi?"
"Lúc nãy em cố tình nắm chặt cánh tay của anh rể, em cảm thấy mạch tượng của anh ấy vô cùng rối loạn, coi bộ anh ấy vẫn còn đang phân vân có nên kể hay không? Đồng thời em cũng suy đoán được một điều, nếu bí mật này lộ ra thì nhất định sẽ làm cho cả Chu phủ suy tàn, nên anh ấy sẽ không thể dễ dàng nói ra hết đâu".
Võ Thành Kiệt lạnh giọng nói, vẻ mặt của cậu ta lúc này rất nghiêm túc.
Tôi lo sợ nhìn chằm chằm vào Võ Thành Kiệt, gấp gáp hỏi "Thành Kiệt, vậy thì hiện giờ chúng ta nên làm sao đây?"
"Hiện tại em vẫn còn nhiều chuyện chưa có lời giải, nên cũng không biết phải làm sao".
Võ Thành Kiệt ngừng lại, nhìn một lượt xung quanh dãy hành lang như thể đang dò xét coi thử có ai ở đây không, rồi mới nói tiếp "Nhưng mà những thứ kinh dị liên tiếp xuất hiện xung quanh càng lúc càng nhiều, đặc biệt là ngày hôm nay, nó còn dám hành động lỗ mãng như vậy, thì coi bộ huyệt đang rất nóng vội muốn đưa chị vô con đường chết rồi".
Tôi run rẩy khi nghe lời nói này, vô thức níu lấy tay của Võ Thành Kiệt, thì thào "Hổng lẽ chị sắp chết rồi sao?"
Võ Thành Kiệt im
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dam-cuoi-ma/2811359/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.