"Lan, tỉnh lại đi Lan... Lan".
Tiếng gọi của Chu Nguyên vang vọng ở bên tai của tôi, âm thanh khiến cho tôi giựt mình thức dậy, cơ thể lúc này có chút mệt mỏi, đầu óc thì cứ đau nhức không thôi, với lại khi tôi nhìn thấy, thì mọi thứ xung quanh cứ mơ mơ hồ hồ không rõ gì hết.
"Lan, em có sao không? Cảm thấy trong người như thế nào rồi?"
Giọng nói của Chu Nguyên mang theo vẻ lo lắng gấp gáp lên tiếng, đồng thời anh ta đưa cánh tay lay động người của tôi "Lan, đừng làm anh sợ, trả lời anh đi".
"A.. Em không sao? Cơ thể chỉ có chút mệt mỏi và hơi đau đầu mà thôi".
Tôi nói chuyện trong chất giọng còn say ngủ, ngữ khí thể hiện sự mệt mỏi.
Chu Nguyên "Ừ" một tiếng, sau đó im lặng, cẩn thận đỡ tôi ngồi dậy, hành động này của anh ta có chút kỳ lạ.
Tôi đưa tay dụi dụi đôi mắt vài cái, để có thể nhìn rõ mọi thứ hơn, đúng lúc này, khi tôi vừa mới trông thấy hình ảnh rõ ràng của Chu Nguyên, liền ngay lập tức khiến cho tôi kinh ngạc.
"A, Chu Nguyên, anh..."
Trong tầm mắt của tôi, Chu Nguyên đang mặc một bộ y phục cưới màu đỏ tươi của người Minh Hương* dành cho nam, mặt khác khung cảnh xung quanh đây cũng treo rũ màn đỏ, trang trí y hệt như là một đám cưới cổ truyền của người Minh Hương vậy.
*Người Minh Hương tức là người Hoa sống thời nhà Minh, do không thần phục nhà Thanh, nên đã chạy sang cư trú
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dam-cuoi-ma/2811355/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.