Chu Nguyên nghe tôi nói như vậy, ngay lập tức đồng ý.
Căn buồng trống, chính là nơi mà tụi tôi cần tìm tới, chỉ là ở trong tình huống này, tôi nghĩ rằng, chắc chắn huyệt sẽ giấu nó đi ở một vị trí bí mật, khó tìm ra.
Tụi tôi áp sát tai vào cửa, im lặng lắng nghe tình hình bên ngoài ra sao?
Bên ngoài thì tĩnh lặng như tờ, chỉ là đúng lúc này, ở bên trong lại vang lên tiếng gọi "Cậu ba, mợ ba..."
Âm thanh vừa lạnh lẽo vừa ma mị, lại kéo dài từ cuối, khiến cho tôi không lạnh mà run.
Tôi và Chu Nguyên vội vội vàng vàng đưa mắt nhìn về phía phát ra âm thanh.
Ở phía đối diện với tụi tôi, trong ánh sáng mờ tối, chậm rãi xuất hiện một cái xác chết.
"Bà Tám".
Tôi vô thức kêu lên một tiếng.
Chỉ vừa nhìn qua thôi, tôi đã ngay lập tức nhận ra được.
"Chuyện này..."
Chu Nguyên ở bên cạnh hình như cũng rất kinh ngạc khi nhìn thấy cái xác của bà Tám, kích động nói "Bà Tám xuất hiện ở đây với hình ảnh dạng như vậy, chắc chắn là bà ấy đã chết rồi, rốt cuộc thì chuyện chi xảy ra với bà ấy vậy? "
Tôi nhìn chằm chằm về phía của bà Tám, khe khẽ đáp lại "Lần cuối cùng em gặp bà Tám chính là lúc phát hiện ra cái xác kéo lê thân người qua song cửa sổ ở nhà bếp, coi bộ từ sau chuyện đó bà ấy đã bị mất mạng rồi".
"Cậu ba, mợ ba... Cứu tôi với... "
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dam-cuoi-ma/2811351/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.