"Thực chất ở trong Chu phủ có một nơi gọi là Huyệt".
Chu Nguyên ở phía bên kia trầm giọng, bắt đầu nói ra bí mật của Chu phủ cho tôi nghe, tôi vội vàng bỏ qua dòng suy nghĩ miên man trong đầu, lắng tai nghe anh ta nói.
"Nơi đó đã có từ rất lâu rồi, cha má cũng không rõ nó nằm ở đâu, vì vậy anh cũng không rõ lắm".
Nói tới đây, Chu Nguyên liền hít một hơi lạnh, mới thấp giọng nói tiếp "Nhưng mà anh nghe cha má nói rằng, nơi đó rất kinh khủng, tuyệt đối không được vô trong, coi bộ chỗ chúng ta đang ở chính là nơi được nhắc tới".
Tôi nghe những lời này liền hiểu được đại khái, coi bộ cha má chồng của tôi cũng không nắm rõ tung tích của huyệt, chắc có lẽ người tạo ra nơi này là tổ tiên của nhà họ Chu rồi.
"Em còn nhớ mớ tóc chỗ nhà kho không?"
Chu Nguyên nhìn tôi, khe khẽ hỏi.
Tôi thoáng cái giựt mình, vội gật đầu, đáp "Có".
"Nơi đó từng có một cô gái bị mất tích".
Chu Nguyên nói rất nhỏ, chỉ đủ để tôi nghe thấy, tuy nhiên tôi vẫn chưa hiểu hết, bèn hỏi "Cô gái mất tích là sao?"
"Năm đó có một cô gái người làm, không biết đã xảy ra chuyện chi đó, mà vô trong nhà kho, rồi không thấy đi ra nữa".
Khi nói tới đây, giọng của Chu Nguyên rất trầm thấp, như thể đang kể chuyện ma vậy "Nhưng mà kể từ đó về sau, có rất nhiều chuyện kỳ lạ xảy ra ở bên trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dam-cuoi-ma/2811352/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.