"Xung quanh người của hắn âm khí nồng nặc, coi bộ hắn chính là huyệt rồi".
Võ Thành Kiệt nhìn chằm chằm về phía Tống Doãn mà lên tiếng.
Nghe thấy những lời này của Võ Thành Kiệt, tôi bỗng cảm thấy rất hợp lý, bỏ qua cái lần gặp anh ta ở trên dãy hành lang, thì cái lần ở trong nhà kho, cũng đã đủ khiến cho tôi sợ hãi, từng hành động, biểu cảm của anh ta hoàn toàn không hề giống với người bình thường chút nào hết.
"Sao có thể như vậy được chứ? Tống Doãn, cậu ấy chính là bạn thân từ nhỏ của anh mà, không thể nào là huyệt được".
Chu Nguyên vô thức lên tiếng, giọng nói mang theo vẻ hoang mang.
Võ Thành Kiệt thở dài, nói "Sự thật đã bày ra trước mắt rồi, anh vẫn còn không tin sao?"
Nói xong, Võ Thành Kiệt lấy từ trong người ra một lá bùa, sau đó hất về phía của Tống Doãn, hô "Cháy".
Lá bùa ngay lập tức bốc cháy, ánh sáng từ lá bùa chầm chập chầm chậm chiếu rọi lên người của Tống Doãn.
Trong tầm mắt của tụi tôi, dần dần xuất hiện ra một khuôn mặt trắng bệch, mái tóc đen dài xơ xác, đôi mắt đỏ như máu, cơ thể vặn vẹo không rõ hình thù, và đang lê từng bước chân tới gần chỗ tụi tôi hơn.
Chu Nguyên nhìn thấy cảnh tượng này liền có chút chấn động, bước chân không vững, lùi về.
"Các ngươi muốn tìm cách trốn thoát khỏi đây sao? Đừng hòng, vì để thực hiện lần tế tự quan trọng này, ta đã phải chờ đợi rất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dam-cuoi-ma/2811348/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.