Chu Nguyên kéo tôi di chuyển sâu vào trong dãy hành lang, qua rất nhiều căn buồng khác nhau.
Không khí xung quanh càng lúc càng trở nên lạnh lẽo hơn, nó khiến cho tôi liên tưởng tới đoạn đường đi xuống âm ti.
Tôi nuốt một ngụm nước miếng, cố gắng kìm nén sự sợ hãi mà không vô thức phát run lên, trong lòng càng lúc càng cảm thấy bất an, hình như có cái gì đó đang chờ đợi tụi tôi ở phía trước thì phải.
Đúng rồi, căn buồng trống.
Nơi bí mật nhất của Chu phủ.
Nơi đó chắc chắn chứa đựng những thứ mà tôi hoàn toàn không tưởng tượng ra được.
Một nơi mà theo giáo huấn của nhà họ Chu là tuyệt đối không được bước chân vào, vậy nên luôn làm cho người khác cảm thấy tò mò.
Là nơi liên tục xuất hiện những hiện tượng kinh dị, nào là tiếng cười giòn giã, tiếng khóc thê lương, rồi cả dấu tay quỷ, cũng là nơi có khả năng duy nhất thoát ra khỏi đây.
Đặc biệt là có một bóng người mờ ảo ở bên trong đó, luôn luôn vang lên tiếng kêu cứu với Chu Nguyên.
Mà khoan đã, tại sao lại muốn Chu Nguyên cứu chứ? Rốt cuộc thì mục đích của chuyện này là gì đây?
Chỉ vừa nghĩ tới đây thôi, trái tim trong lòng ngực của tôi bất chợt đập nhanh hơn, đồng thời vô thức cảm thấy bầu không gian xung quanh ngập tràn âm trầm tới đáng sợ.
Có khi nào đi vào căn buồng trống sẽ lành ít dữ nhiều hay không?
Tôi ngay lập tức cảm thấy sợ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dam-cuoi-ma/2811346/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.