Tôi nuốt một ngụm nước miếng, cố gắng lấy lại bình tĩnh, chậm rãi đưa ánh mắt nhìn vào bên trong.
Lúc này chỉ trông thấy một màn đêm tối tăm, chẳng rõ cái gì đang ẩn chứa bên trong đó hết, nhưng mà bản thân tôi lại có cảm giác, chắc chắn có một thứ rất kinh khủng đang ẩn nấp ở bên trong, và nó đang chờ tôi và Chu Nguyên bước vào, để thực hiện một mưu đồ nào đó.
Đôi chân của tôi có chút chần chừ, nửa muốn bước vào, nửa muốn đứng yên tại chỗ.
Tôi biết rằng tôi và Chu Nguyên là người bình thường, hiện tại nếu vào trong mà gặp phải thứ quái dị, cho dù có hợp sức với nhau cũng hoàn toàn không thể nào đối phó với những thứ đó được.
Đồng thời, lỡ như ở bên trong có một cái bẫy đã giăng sẵn, chẳng phải sẽ tự chui đầu vào lưới hay sao?
Chỉ là khi suy nghĩ lại, căn buồng trống có thể chính là con đường duy nhất để thoát khỏi huyệt, không vô trong, sẽ vĩnh viễn bị mắc kẹt ở đây, điều này còn tồi tệ hơn nhiều.
Có lẽ tôi nên liều một lần coi sao.
Cạch.
Ở phía bên kia Chu Nguyên đã mở toang cánh cửa của căn buồng trống ra.
Từ bên trong mùi vị kỳ lạ tràn ra bên ngoài nhiều hơn, nó càng lúc càng nồng nặc, tôi cảm thấy rất khó chịu liền đưa tay lên che mũi, nhưng mùi vị kia giống như xuyên thấu qua ngón tay của tôi, xông thẳng vào mũi, bắt ép tôi phải ngửi mùi vị kỳ lạ và nồng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dam-cuoi-ma/2811343/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.