Đang lúc tôi tìm kiếm Chu Nguyên trong vô vọng, thì từ trong bóng tối sâu thẳm vang lên một bài hát rất quen thuộc.
"Máu trên kiệu hoa
Tiếng ai khẽ ca
Dáng như họa
Giá y đỏ au
Lắng nghe lòng đau
Ai ẩn náu
Bước chân vọng vang
Bóng ai chợt ngang
Nắm tay của nàng
Dẫn đi vội vàng
Máu vương dù tàn
Bỏ buông sanh mạng
[Nhất bái thiên địa]
[Nhị bái cao đường]
[Phu thê đối bái]"
Đây chính là bài hát mà mỗi khi tôi nghe thấy nó, là y rằng sẽ gặp phải thứ kinh dị.
Vừa nghĩ tới đây tôi liền cảm thấy lo sợ, vội vàng đưa mắt quan sát một lượt ở xung quanh.
Ánh mắt của tôi dừng lại, khi nhìn thấy ở cách tôi không xa bỗng nhiên xuất hiện một ngọn đèn cầy đang cháy chập chờn.
Nó soi rọi lên hai con người, một người nam đang nằm bất động trên giường, còn người nữ thì đứng ở kế bên mà cất giọng hát thê lương.
Sau khi hát xong, cô ta từ tốn ngồi xuống bên cạnh người nam, bất chợt cười lớn.
"Ha ha ha.... Chu Nghiêm ơi là Chu Nghiêm... Rốt cuộc thì chàng cũng có ngày hôm nay rồi.... ha ha ha..."
Giọng cười cùng cách nói chuyện của cô ta giống hệt như một người bị điên loạn vậy "Chàng có biết hay không? Để có được chàng, ta đã bất chấp mọi thứ, dù chỉ là một cái xác không có linh hồn mà thôi, và rồi ta gặp được một gã pháp sư, hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dam-cuoi-ma/2811341/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.