Thu Lan nhìn thấy địa chỉ trại tâm thần bà Thu Liên ghi trong nhật ký, thì cô liền tức tốc đến xem tình hình của bà như thế nào. Cô đến trại tâm thần thì cô liền biến trở về hình dáng lúc còn sống, bước vào đó và hỏi các cô y tá.
"Cho tôi hỏi có bệnh nhân nào tên Thu Liên ở đây không ạ?"
Cô y tá kia lấy sổ ra tìm kiếm xong thì nói:
"Bệnh nhân đã được chuyển sang bệnh viện tâm thần rồi, nghe nói sức khỏe bệnh nhân đó càng chuyển biến xấu đi. Nên đã chuyển sang bệnh viện để các y bác sĩ ở đó cấp cứu!"
Thu Lan lòng như lửa đốt đau xót khi nghe y tá nói như vậy, cô cố hỏi:
"Có thể nói cho tôi biết căn bệnh của bà ấy không?"
Y tá nói:
"Lúc trước bà ấy vào trại tâm thần thì có chuẩn đoán là bị sốc tâm lý nặng, rồi không bao lâu sau thì bà ấy bị thương ở đầu chảy rất nhiều máu. Nên chúng tôi phải chuyển bà ấy lên bệnh viện tuyến trên để cấp cứu. Nghe nói hình như bây giờ bà ấy bị sống thực vật đến cuối đời, tỷ lệ sống sót chỉ còn 5% mà thôi! Thật là đáng thương! Không biết bà ấy đã trải qua cú sốc gì mà bị thành ra như thế!"
Thu Lan lấy tay che miệng bật khóc thành tiếng, cô cảm ơn y tá rồi đi ra ngoài ghế đá. Cô ngồi ở ghế khóc thật to như một đứa trẻ đòi mẹ, cô không thể tin được mẹ cô đã sống một cuộc đời bi thương đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dam-cuoi-ma-le-quy/2276264/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.