Vẻ mặt của Châu Duy thoáng buồn bả, anh biết anh sắp không xong rồi, sắp bị hồn bay phách tán. Nhưng nhìn thấy ông Châu Lục khóc nức nở thì anh càng cảm thấy đau lòng hơn, vì bảo vệ cho ba mình mà anh không hề tiếc sinh mạng.
Cho dù bị hồn bay phách tán cũng cam tâm tình nguyện, Châu Duy mỉm cười thật tươi nhìn ông Châu Lục.
"Con không sao đâu ba, ba đừng lo lắng cho con để tổn hại sức khỏe, ba hãy giữ gìn sức khỏe thật tốt. Ăn uống đầy đủ vào đừng bỏ bữa nữa, cũng đừng thức khuya cận lực làm việc quá. Con sẽ lo lắng đấy!"
Ông Châu Lục nhìn đứa con trai hiếu thảo của mình mà tâm tình trở nên nặng trĩu phức tạp, từ khi sinh Châu Duy ra đến bây giờ. Ông mới biết được con trai ông, hiếu thuận với ông.
Từ bé sức khỏe của Châu Duy đã không được tốt, bệnh lên bệnh xuống triền miên, từ nhỏ đã phải quen dần với thuốc kháng sinh rồi. Đứa con tội nghiệp của ông rất ngoan ngoãn, bị bệnh mà không khóc không quấy rối ba mẹ. Chỉ biết vui vẻ mỉm cười, rồi uống thuốc ngày này qua tháng nọ.
Thân thể yếu ớt bệnh tật nhưng không hề than vãn, luôn mạnh mẽ chống chọi với bệnh tật. Nhưng cái chết vẫn đến vẫn không tránh khỏi số mệnh, từ lúc chết đi cho đến bây giờ đây là lần đầu cũng như lần cuối Châu Duy về thăm ông.
Nhưng cuộc đời lại trớ trêu để hai cha con gặp nhau trong tình cảnh thê thảm này, vừa gặp nhau không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dam-cuoi-ma-le-quy/2276136/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.