Châu Duy bị Thu Lan đánh cho trọng thương nằm bẹp xuống dưới đất thở hổn hển, Châu Duy cảm thấy Thu Lan thật kinh khủng. Đây là sức mạnh của lệ quỷ ư, không ngờ lại mạnh mẽ như vậy. Ông Châu Lục thấy con trai mình bị Thu Lan đánh cho trọng thương, thì vừa tức giận mà vừa sợ hãi lùi về sau mấy bước.
Thu Lan mặt mày dữ tợn đi chậm rãi đến ông Châu Lục, ông Châu Lục sợ hãi quỳ xuống cầu xin.
"Thu Lan là ba không tốt ba có lỗi với con, cầu xin con tha cho ba coi như nể tình ba là ba chồng của con đi!"
Thu Lan ánh mắt lạnh lẽo nhìn ông Châu Lục.
"Ông có tư cách gì cầu xin tôi?"
Ông Châu Lục quỳ lạy Thu Lan dập đầu lia lịa:
"Tất cả là lỗi của ba, là ba đối xử không tốt với con!
Tha cho cái mạng già này của ba đi!"
Thu Lan bóp cổ ông Châu Lục nhấc lên, nhìn ông chằm chằm, đôi mắt đỏ ngầu vô hồn nhìn ông.
"Vậy lúc trước tôi cầu xin ông đừng bạc đãi tôi thì sao? Tôi bị oan ức vì chuyện của Châu Dương thì sao? Ông thờ ơ vô cảm đến mức chẳng liếc tôi một cái huống hồ ông giúp đỡ tôi?"
Ông Châu Lục run sợ xanh mặt, đúng, Thu Lan nói đúng, ông chẳng bao giờ giúp đỡ cô cũng chẳng bao giờ phân biệt lý lẽ đúng sai. Mà cứ mặc kệ để cho cô bị oan ức đến nỗi, hết người này đến người khác chà đạp cô.
Thậm chí ông thờ ơ vô cảm đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dam-cuoi-ma-le-quy/2276134/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.