Ông Châu Lục mừng rỡ khi nhìn thấy con trai của mình, cũng đã năm tháng trôi qua kể từ khi Châu Duy mất đến nay chưa hề quay về thăm ông bà Châu lần nào. Tự dưng hôm nay xuất hiện khiến ông Châu Lục mừng rỡ, muốn chạy đến ôm Châu Duy để đỡ thương nhớ.
Nhưng người và ma không thể nào ôm nhau được, âm dương cách biệt nên ông Châu Lục chỉ dám đứng nhìn Châu Duy từ xa. Chứ không thể đến gần, ôm anh được.
Ông Châu Lục hỏi han tình hình của Châu Duy.
"Dạo gần đây con thế nào rồi? Con đã chết lâu như vậy sao con còn chưa đi đầu thai!"
Châu Duy mỉm cười nhìn ông:
"Con sẽ không đi đầu thai! Con sẽ ở đây bảo vệ cho gia đình của mình!"
Ông Châu Lục buồn rầu nhìn anh:
"Tại sao? Con lại khổ như vậy, con đi đầu thai biết đâu sẽ gặp gia đình tốt!"
Châu Duy nhìn ông cười cười:
"Không sao đâu ba, được làm con trai của ba mẹ là con đã mãn nguyện rồi!"
Ông Châu Lục rơi lệ:
"Haiz, con thật có hiếu, ba rất vui!"
Ông Châu Lục chợt nhớ tới con quỷ mặc đồ cô dâu màu đỏ kia, vừa mới bóp cổ mình xong thì ông rùng mình một cái. Rồi quay sang hỏi Châu Duy.
"À mà không biết khi nãy ba có nằm mơ không, mà ba thấy có một con quỷ mặc đồ cô dâu màu đỏ. Đến giết ba, cũng may ba chưa chết! Nhưng ba cảm thấy rất chân thật."
Châu Duy nhìn ông buồn bã nói:
"Không phải là ba mơ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dam-cuoi-ma-le-quy/2276132/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.