Mỗi ngày cô thức dậy từ sáng sớm rồi làm việc dọn dẹp giặt giũ, quét nhà, lau nhà, lau chùi bàn ghế cửa kính, tưới cây kiểng, nấu cơm ..... một căn biệt thự to như vậy mà cô phải dọn hết thật sự là quá hành hạ cô rồi. Thu Lan cảm thấy số phận mình thật đáng thương. Cô làm việc quần quật cả ngày có khác gì con ở đâu.
Như Ly thấy cô vất vả liền làm một ly nước cam mời cô uống:
" Uống nước cam bổ sung vitamin C đi Thu Lan, em làm việc cả ngày rồi nghỉ ngơi một lát đi để chị làm cho!"
Cô cầm lấy ly nước :
"Em cảm ơn chị ! Trong nhà này chỉ có mình chị đối xử với em tốt nhất. Em nhớ mẹ em quá không biết bà ấy có khỏe không?"
Chị Như Ly an ủi:
"Thu Lan ngoan, nếu em nhớ mẹ thì về nhà thăm mẹ chút đi!"
Thu Lan buồn rầu:
"Chị biết đó nếu như em về nhà thì mẹ Châu Hà sẽ tức giận đó!"
Như Ly cảm thấy đứa trẻ này thật đáng thương mà ôm vỗ về:
"Ừm, Thu Lan ngoan lắm. Chị thấy em là một người con gái tốt như vậy, mà bị hành hạ thế này thì quá tàn nhẫn rồi!"
Thu Lan cũng cảm thấy mình bi đát quá nhưng cô đã gả vào gia đình này rồi, cô cũng chỉ biết cắn răng chịu đựng vì mẹ của cô thôi. Nếu như cô không gả cho Châu Duy thì nhà cô không trả nổi tiền nợ. Vì vậy, dù có cực khổ ra sao thì cô cũng chấp nhận.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dam-cuoi-ma-le-quy/2276093/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.