Châu Dương cảm thấy hơi lố, nên rụt tay lại rồi xin lỗi cô. Cô cũng chả quan tâm đến anh ta, nên cô cũng ráng dọn dẹp cho xong rồi trở về phòng nghỉ ngơi. Sáng mai như thường lệ cô phải dậy sớm nấu bữa ăn sáng cho gia đình họ Châu ăn, đang loay hoay nấu ăn dưới bếp.
Thì Châu Dương tới thấy cô làm việc đảm đang, mà cũng cười mĩm theo. Anh lại gần chỗ cô đang nấu, anh ngửi ngửi rồi khen:
" Ái chà, em dâu nấu món gì mà thơm quá vậy nè!"
Thu Lan cười cười nói:
"Tôi nấu đồ ăn sáng cho mọi người, món bún riêu cua ấy mà. Nào, nấu xong rồi mau lại bàn ăn đi. Để tôi đi gọi ba mẹ với chị Ngọc Tâm!"
Sau khi kêu hết tất cả mọi người xuống ăn sáng xong, thì ai cũng bận đi làm để cô ở lại dọn dẹp. Chị Như Ly dơ ngón tay cái lên khen:
"Quả là Thu Lan em nấu món này ăn rất ngon đó!"
Thu Lan mĩm cười:
"Chị này đừng chọc em nữa có được không, em nấu cũng tạm ổn mà!"
Sau đó hai người tiếp tục dọn dẹp, Như Ly nói:
"Nè, em có biết tin gì chưa?"
"Tin gì?"
"Ngọc Tâm có thai đó! Hôm qua mới làm tiệc rượu mừng xong!"
"Ủa? Liên quan đến em à?"
"Đây là chuyện vui mà!"
"Em cũng không quan tâm lắm, lo làm việc đi tí nữa mẹ về đó bà ấy sẽ mắng cho mà xem!"
Sau đó hai người làm tiếp tục đi làm công việc của mình. Đến tối cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dam-cuoi-ma-le-quy/2276095/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.