Bà nhìn cô rồi nở nụ cười độc ác:
"Ha, cô rất là độc ác đó. Cô vừa mới được gả xong thì cô đã lộng hành như vậy?"
Thu Lan xua tay nói:
"Con không dám, con biết mình sai rồi!"
Bà Châu Hà nhìn cô bằng ánh mắt sắc lạnh:
"Con trai tôi thật đáng thương! Cô đối xử lạnh nhạt với nó như vậy. Thì đừng trách sao tôi độc ác với cô! Từ nay trở đi việc nhà cô đều làm hết, cô làm thay những người ở trong nhà đi. Làm không xong thì không có cơm để ăn đâu!"
Thu Lan run người :
"Con biết sai rồi mà mẹ, con cầu xin mẹ đừng như vậy mà!"
Bà Châu Hà cười lạnh nhạt:
"Cô biết sai thì con tôi sống lại được sao?"
"Nhưng dù sao Châu Duy sớm muộn gì cũng chết....."
Bốp
Bà Châu Hà tát vào mặt cô nhìn cô tức giận:
"Ăn nói hàm hồ.. nếu như nó chết thì nó cũng không chết sớm dưới bàn tay cô đâu. Người đâu mau đưa cô ta xuống nhà kho nhốt lại cho tôi!"
Những người trai tráng lực lưỡng kéo cô đi nhốt vào nhà kho. Chỉ nghe tiếng la hét của cô:
\-"Cầu xin mẹ mà, thả con ra đi con biết lỗi rồi!"
Bà Châu Hà coi như không nghe thấy gì cả, bà đau lòng thương cho cái chết của đứa con mình. Tối nay sẽ tổ chức tang lễ cho Châu Duy. Không khí tang thương bao trùm lên ngôi nhà biệt thự họ Châu, khuôn mặt đau thương của gia đình và những người tới viếng thăm.
Người đầu bạc tiễn kẻ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dam-cuoi-ma-le-quy/2276091/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.