Mấy ngày sau đó, Tạ Thanh Ngọc luôn ở trạng thái buồn rười rượi.
Quán trà của Lãng Khách vẫn yên ổn, thế nhưng U Miếu do một tay cô thiết kế bị dỡ rồi.
Tạ Thanh Ngọc hành nghề dọa ma cũng đã hơn hai năm, U Miếu giống như một trạm giao dịch mang đến đơn hàng cùng nguồn thu nhập đáng kể của cô. Hiện tại Trịnh thừa tướng sai người tới phá mất, cô cũng chỉ có thể trốn trong một góc mà đau khổ mà thôi.
Nói về Trịnh thừa tướng, Tạ Thanh Ngọc cảm thấy mình sống trên đời cả kiếp trước lẫn kiếp này là ba mươi bốn năm chẵn, cũng có thể tính thành một bà cô, thế nhưng cặp mắt nhìn nhân sinh vẫn chưa có thành chính quả a… Thoạt đầu cứ tưởng đó là người thanh niên vừa bình dị vừa dễ gần, thế nhưng “đùng” một cái, anh ta trở mặt thành ác ma, chẳng nhưng ánh mắt chứa đầy gian xảo, hành động cũng chẳng thương hoa tiếc ngọc tí ti. Nghĩ xem, dù sao lần trước anh ta cũng chưa thật sự bị cô dọa sợ, vậy mà lại nhẫn tâm dỡ bỏ sự nghiệp do cô khó khăn xây dựng nên…
Tạ Thanh Ngọc thật sự muốn tìm Trịnh Hoài Sơn đánh cho một trận tơi bời, thế nhưng cô chỉ có thể tức anh ách mà xỉ vả anh ta trong lòng. Địa vị của anh ta cao hơn cô mấy cái đầu, cô dù có muốn mắng cũng sợ cha cô bị liên lụy đó nha…
Tuy sự nghiệp đi đêm nhát ma của Thanh Ngọc coi như chấm dứt, nhưng mà cái thói quen ngủ ngày thức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-nhan-tren-dau-anh-co-ma/3077527/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.