Tạ Thanh Ngọc chạy một mạch về tới phủ thượng thư, cả người lạnh run, trong lòng còn lạnh hơn nữa. Cô nhớ tình cảnh lúc rơi vào lòng tên thư sinh kia, vạt váy bị rách tới bắp đùi, lúc giãy giụa cổ áo bị bung ra. Cho nên lúc đèn thắp sáng, cô thấy bản thân đang co chân trần, vạt áo mở rộng, hở trên hở dưới.
Cái tên, cái tên đáng chết vạn lần đó, còn nhìn không chớp mắt nữa chứ…
Đây, đây có gọi là thất tiết không? Huhu, ít ra linh hồn của cô không phải là thiếu nữ cổ đại hàng thật giá thật, nếu không thì trong đầu có ý tưởng tự tử không chừng…
Tạ Thanh Ngọc sau một hồi than thở khóc lóc trong lòng, cuối cùng cũng đến lúc tự an ủi bản thân. Hôm nay cô chạy nhanh nhất từ lúc sinh ra đến giờ, không khỏi có chút mệt mỏi. Hừ, việc cần thiết trước mắt là tắt đèn đi ngủ, mặc kệ chuyện đã xảy ra với cái tên kia. Sau này có đi nhát ma thì tránh ra xa thư viện Thành Tây một chút vậy.
Lúc cô chìm vào giấc ngủ, lại cảm thấy thiếu thiếu gì đó. Quái lạ, hôm nay Khả Ngân và tên nhát gan Lãng Tử trốn đi đâu mất rồi…
Lúc này, ngoài bậu cửa sổ.
Khả Ngân: “Này, tiểu thư cũng không có vẻ giận dữ, ra ngoài đi chứ…”
Lãng Tử (lau nước mắt): “Không được, tôi đã hứa sẽ bảo vệ tiểu thư nhưng khi thấy biến lại chạy trước tiên, còn mặt mũi nào nữa…” (Tạ Thanh Ngọc: Cái này chẳng phải ta đã liệu trước rồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-nhan-tren-dau-anh-co-ma/3077526/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.