Sau khi Tạ Hoài tỉnh lại, anh đã gọi điện nhiều lần đến đồn cảnh sát.
Số tiền anh đưa cho Hồ Thư Vinh vào đêm giao thừa vẫn luôn được hắn ta mang theo. Vào ngày Hồ Thư Vinh bị bắt, cảnh sát đã lấy nó làm vật chứng và mang về đồn cảnh sát. Sau khi thu thập chứng cứ xong, bên họ đã gửi trả lại số tiền đó.
Tạ Hoài trả lại số tiền Hạ Hạ đã đi mượn. Nhưng lại không có ý định trả lại tiền cho Kiều Ba.
Hạ Hạ vừa hỏi, anh liền thản nhiên giải thích: “Hồi đó, ba anh thua lỗ hơn một triệu tệ. Nhưng cậu anh đã có đủ tiền vì bên chủ nợ (IOU) nói rằng nó sẽ được hoàn trả trong vòng mười năm. Nên không cần phải gửi lại tiền sớm như vậy. Số tiền này trong tay anh có ích nhiều hơn là trả lại cho ông ấy.”
Hạ Hạ vẫn không hiểu, thế là Tạ Hoài cười nói: “Anh Hoài muốn khởi nghiệp để kiếm tiền nuôi em.”
"Anh không cần nuôi em." Hạ Hạ thấp giọng nói: "Em có thể tự mình kiếm tiền."
"Anh biết chị Hạ có thể làm bất cứ chuyện gì."
Nụ cười trong mắt Tạ Hoài càng đậm, khi nhìn cô, ánh mắt anh chăm chú và trìu mến, dường như chỉ cần cô ở bên cạnh anh, anh không thể nhìn thấy gì khác.
"Nhưng anh vẫn muốn nuôi."
Anh nắm lấy bàn tay cô, bàn tay mát lạnh, mềm mại, trắng trẻo đến mức khiến người ta cảm thấy đau lòng.
Hạ Hạ gần đây bị cúm nặng, cô ốm nặng và không thể lấy lại tinh thần. Cô sợ lây sang Tạ Hoài nên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-mong-tuong-gia-tinh-ha-phu-du/5238252/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.