Ánh sáng giữa trưa xuyên qua khe hở trên rèm, tạo thành một cột mỏng và mờ sương.
Ánh sáng hòa vào bụi trong không khí, cắt thành từng mảnh và nhảy múa khắp mọi góc phòng như một yêu tinh.
Kiều Như đã thay ga trải giường vài ngày trước để phù hợp với lễ đón năm mới. Bà đặc biệt trải một dải màu đỏ nhạt với hoa văn hoa tulip màu vàng và trắng.
Tấm ga trải giường vốn gọn gàng giờ đây đã nhàu nát thành một mớ hỗn độn, bốn góc vén lên, dưới sàn quần áo xếp chồng lên nhau một cách lộn xộn. Những cánh hoa tulip nở rộ ở giữa đã dính một thứ chất lỏng kì lạ. Mỗi góc vải bị vấy bẩn thành từng mảnh, làm cho chúng không còn có màu sắc đồng đều nữa.
Tạ Hoài cố gắng một chút, nhưng lúc đầu anh cũng không dám đi quá xa. Thấy Hạ Hạ vẫn ổn, không kêu lên đau đớn. Anh lại tiến thêm một bước, làm hết những việc mà Tiểu Hoài vẫn giấu giếm trong lòng đã lâu không dám làm. Hạ Hạ hôm nay phản ứng rất tốt, không nói gì chỉ dùng mu bàn tay che mắt, nghiến răng im lặng. Ngoại trừ lúc lo lắng, cô sẽ mở miệng cắn vào vai anh không thương tiếc.
Tạ Hoài đổ rất nhiều mồ hôi, chảy dài trên trán, khuôn mặt tuấn mỹ, xuống cằm, cuối cùng khiến toàn b* ng*c anh ướt đẫm. Anh ôm lấy chiếc eo thon của cô gái, vùi đầu vào hõm cổ cô, làm ướt phần tóc bên tai cô.
“Có đau lắm không em?” Anh nhẹ nhàng hỏi.
Hạ Hạ không nói nên lời, trong miệng chỉ có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-mong-tuong-gia-tinh-ha-phu-du/5238253/chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.