Hai người đứng đối diện nhau.
Trùng hợp.
Quần áo của hai người cũng giống nhau.
Đều mặc áo sơ mi trắng kết hợp với quần đen.
Nếu Nguyễn Mặc mang đến cảm giác thiếu niên xinh đẹp nhưng lãnh đạm.
Thì kiểu phối đồ này lại biến Tô Tử Trác thành anh trai ôn nhu nhà bên.
Nguyễn Mặc cũng chú ý tới quần áo của hai người.
Sắc mặt càng thêm lạnh giá.
Cánh tay đang ôm Nam Nhiễm cũng dùng lực hơn một chút.
Tô Tử Trác giống như không hề phát hiện ra cái gì.
Gật đầu, cười một cái với Nguyễn Mặc.
Theo đó, mở miệng.
"Tiểu Nhiễm, chocolate ăn có ngon không?"
Mái tóc xoăn dài che đi một phần gương mặt của Nam Nhiễm.
Chỉ lộ ra hai con ngươi đen nhánh của cô.
Đang nhìn chằm chằm Tô Tử Trác.
Đối diện với ánh mắt của Nam Nhiễm một lúc lâu.
Trong lòng hắn liền cảm thấy nhộn nhạo.
Đột nhiên cô buông Nguyễn Mặc ra.
Đi thẳng về phía Tô Tử Trác.
Sau đó, nói.
"Đi theo tôi."
Nụ cười trên mặt Tô Tử Trác càng lớn hơn.
Nguyễn Mặc duỗi tay nắm lấy tay Nam Nhiễm.
Không nói lời nào.
Chỉ nhìn cô.
Bước chân Nam Nhiễm thoáng dừng lại.
Quay đầu lại, khó hiểu.
"Sao?"
Đôi môi đỏ tươi của Nguyễn Mặc giật giật.
"Tôi đi cùng em."
Nam Nhiễm nghe vậy.
Trong lòng cũng muốn mang dạ minh châu theo.
Nhưng...
Nam Nhiễm buông tay ra.
"Rất nhanh sẽ trở lại."
Dứt lời liền quay đầu đi về phía trước.
Tô Tử Trác vừa mỉm cười vừa nghênh đón ánh mắt của Nguyễn Mặc.
Hắn chậm rãi mở miệng.
"Yên tâm, tôi sẽ chăm sóc em ấy thật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-lao-lai-muon-tan-vo/1156225/chuong-103.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.