Đúng là đại đội kỵ binh, không thứ gì ở thời đại này tạo ra được sự chấn động như vậy, Tả Thiếu Dương chạy nhanh ra ngoài, he hé cửa sổ nhìn, thấy trong bóng đêm chỉ thấy từng đội binh sĩ đi ngang qua hiệu thuốc, không phải đường chính nên không thấy được đại đội kỵ binh, y cũng không có kinh nghiệm, nên không đánh giá được tình hình thắng bại thế nào.
Hầu Phổ ghé mặt vào một cửa sổ khác, nói:
– Có lẽ ban ngày địch đánh thành là ép đại quân quay về.
Tả Quý cũng gật đầu:
– Đánh không đánh nổi, chỉ có thể thủ, cứ mãi thế này biết làm sao?
Tả Thiếu Dương không hiểu sao họ nhìn ra, song không có tâm trạng mà hỏi, mọi người đều nặng nề, sắp tới giờ giới nghiêm, phu thê Hầu Phổ chào về nhà.
Lương thị sang Cù gia, uyển chuyển nói Tả Thiếu Dương không đồng ý hôn sự này, bọn họ cũng hết cách, e rằng chỉ có thể định đoạt như vậy. Cù lão thái thái im lặng hồi lâu, rơi nước mắt, nói đợi lão thái gia tỉnh lại, bẩm báo một câu rồi trả lời họ.Lương thị gật đầu, trong lòng không dễ chịu gì, hi vọng nho nhoi thêm một hai ngày, có khi chuyện có thể thay đổi.
Tả Thiếu Dương nghe mẹ nói thì thở phào, người nhẹ nhõm hẳn, vứt chuyện này ra sau đầu, hôm nay quá vất vả rồi, leo lên phòng ngủ liền một lèo.
Hôm sau dậy chỉ hơi muộn một chút mà Miêu Bội Lan đã lấy nước đầy chum, còn lau dọn hiệu thuốc sạch sẽ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-duong-tieu-lang-trung/2375959/chuong-191.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.