Nghê mẫu hạ rèm xuống, cẩn thận sai kiệu phu đi tới một góc phố vắng người, lúc này tuyệt đại đa số mọi người còn đang nhìn cả về sân trước nha môn, người Nghê gia đang bận rộn chạy qua chạy lại làm giường mêm để đưa Nghê Nhị về nên không chú ý tới một cái kiệu rời đi.
Kiệu dừng lại, kiệu phu rất biết ý tự giác đứng sang một bên vừa để canh gác vừa để ở bên trong thoải mái nói chuyện.
Nghê mẫu thu lại đau thương trong lòng, cố gắng mỉm cười thân thiện:
– Tả phu nhân, đại lang nhà phu nhân chưa thành thân phải không?
– À, cái này, đúng là chưa …
Lương thị cười ngượng, nhi tử tuổi này mà chưa thành gia thất là lỗi của phụ mẫu, áp lực của bà rất lớn:
– Mấy hôm nay lão thân quan sát, đại lang nhà phu nhân tướng mạo khỏi phải nói, thực sự là vạn dặm mới có một, con người cũng nhiệt tình lương thiện, đặc biệt là y thuật, nhi tử lão thân coi như là đại phu có chút danh tiếng ở Hợp Châu này, xưa nay không coi lang trung khác vào đâu, nhưng lần này khen đại lang không ngớt miệng, nói rằng từ nay không dám nhận là y thuật số một Hợp Châu này nữa.
Nghe người ta khen nhi tử, Lương thị như nở hoa trong lòng:
– Lão thái thái quá khen, đại lang nhà ta đúng là thành thật, lại tốt bụng, hàng xóm láng giềng ai cũng khen hết.
– Đúng thế đấy, lão thân nhìn mà hài lòng vô cùng, đáng tiếc, lão
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-duong-tieu-lang-trung/2375867/chuong-145.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.