Bên ngoài Nam Thiên Môn, Khỉ Đá lơ lửng trên trời, mà xung quanh hắn là những tia chớp đang không ngừng lóe tắt.
Bầu trời lúc này như biến thành một cái chậu máu, những tầng mây hội tụ lại với nhau thành hình nón, mà ở giữa là ánh sáng đỏ như máu chiếu xuống, tầng tầng lớp lớp.
Mỗi một tia chớp cực lớn đánh xuống đều ẩn hiện ngọn lửa màu xanh đậm. Tất cả mọi thứ khi tiếp xúc với ngọn lửa ấy đều bị đốt thành tro bụi trong tích tắc, bất kể là chiến hạm hay hài cốt, thậm chí cả những tảng đá khổng lồ lơ lửng.
Toàn bộ thế giới lúc này như đã biến thành luyện ngục vậy.
Khỉ Đá ngơ ngác nhìn những dị biến trên đỉnh đầu của mình, mà đôi mắt kia đã hoàn toàn mất đi tiêu điểm.
Chậm rãi lắc đầu, hắn bắt đầu tránh né những tia chớp và những ngọn lửa từ trên trời kia, mà thân thể thì vẫn cứ áp sát lấy pháp trận hộ thuẫn của Nam Thiên Môn.
...
Nhìn từ hạ giới, Nam Thiên Môn lúc này giống như đang rực cháy, ánh sáng tỏa ra như nắng chiều nhuộm cả thế giới thành màu đỏ.
- Đến cùng là chuyện gì vậy? Mặt trời lại xuất hiện à?
Ngu Nhung Vương chỉ vào cảnh tượng phía chân trời hô lên, nhưng lại bị Mi Hầu Vương lôi về phía trước.
- Đừng có để ý nhiều như vậy, trước tiên phải biết rõ kẻ địch là ai đã!
Hoa Quả Sơn, tiếng trống trận nổ vang, như phối bè cùng với tiếng sấm trên bầu trời. Vô số chiến hạm bay lên trời, đi về phía Tây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-bat-hau/1150235/chuong-447.html