Bầu trời vẫn vang lên tiếng nổ ầm ầm.
Ánh sáng đỏ rực chiếu lên mọi ngõ ngách trên mặt đất, cũng chiếu đến Quán Giang Khẩu, xuyên qua khe cửa sổ, chiếu vào phòng của Dương Thiền, ánh lên gương mặt đầy nước mắt của cô gái đang ngồi cạnh giường.
Hai mắt nàng khẽ giật, nhưng lại chưa từng mở.
Hao Thiên Khuyển nhẹ nhàng tiến vào phòng, che mũi, châm thêm hương vào lư, rồi nhanh chân chậy ra ngoài.
- Hương này xem ra rất có hiệu quả, đáng lẽ ngươi nên lấy ra sớm mới phải.
Hao Thiên Khuyển nhíu mi, nhìn về phía Ngạo Thiên Ưng, nửa cây hương trong tay thì đút vào trong túi, nói khẽ:
- Ngươi có nghĩ đến việc khi Tam Thánh Mẫu tỉnh lại, phát hiện ra chúng ta dùng mê hương thì có hậu quả thế nào không?
Nghe vậy Ngạo Thiên Ưng sợ đến mức hai mắt đảo liên hồi, vội vàng rụt cổ lại.
Ngẩng đầu, Hao Thiên Khuyển nhìn về phía bầu trời đỏ rực, nói:
- Bất kể như thế nào cũng phải đợi cho đến khi Chân quân trở về. Đợi Chân quân vừa về đến nơi thì nhiện vụ của chúng ta cũng đã hoàn thành được một phần rồi.
...
Lúc này, tại biên giới của Hoa Quả Sơn, Dương Tiễn đang ở phía xa chăm chú nhìn về phía chiến trường.
Những tăng lữ toàn thân hiện ánh vàng kim kia không hề tránh né xông thẳng về phía yêu quân được vũ trang tưới tận răng. Cả đám thật giống như những pho tượng đồng, trên người không có áo giáp nhưng kiên cố không gì phá được, trong tay không có vũ khí nhưng hai tay còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-bat-hau/1150236/chuong-448.html