Một người từ trước tới nay vốn luôn hòa nhã dễ gần, hóa ra tất cả đều có thể là giả.
Nàng cười khẽ, nước mắt mông lung.
Nếu bản thân là Tước Nhi chuyển thế, vậy Tà Nguyệt Tam Tinh động bên kia lại là thái độ thế nào chứ?
Sư phụ, sư tổ đều biết cả rồi sao? Bọn họ quyết định khoanh tay đứng nhìn sao?
Nhìn ánh trăng dịu dàng phía trước, gió nhẹ thổi những chạc cây vang xào xạc, thì ra tất cả đều có thể là giả.
Khỉ Đá thì sao? Hắn cũng là giả sao?
Nàng nhớ tới sự quật cường khi quỳ trước cánh cửa gỗ đỏ thẫm, nhớ tới sự cố chấp khi một mình đấu với đại quân Thiên Đình, nhớ tới khuôn mặt dữ tợn, nhớ tới sự điên cuồng ở trong Sinh Tử điện...
"Muội biết nàng ấy có ý nghĩa thế nào đối với ta chứ?"
Nàng mím chặt môi, từng giọt nước mắt lăn dài xuống.
Vứt bỏ sư môn, vượt qua con đường xa tít tắp, giây phút tỉnh lại nhìn thấy khuôn mặt lông lá ấy, nàng cho rằng con đường dài đằng đẵng này đã kết thúc, nơi này sẽ là chốn yên vui của nàng.
Nhưng nàng sai rồi, đối với nàng vận mệnh chỉ vừa mới bắt đầu mà thôi.
Nàng ngơ ngác ngồi đó, nhìn về phía chân trời.
"Nói tất cả cho Khỉ Đá sao?"
Nàng chợt nhớ tới lời hứa chưa được thực hiện mà Khỉ Đá cho nàng ở Lăng Yến lý.
Để cho hắn tự mình lựa chọn, lựa chọn một người giữa mình và Tước Nhi...
Nhưng, lỡ như... lỡ như hắn thật sự lựa chọn Tước Nhi thì sao?
Phong Linh không dám
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-bat-hau/1150187/chuong-399.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.