Tà Nguyệt Tam Tinh động.
Trong Tiềm Tâm điện, Tu Bồ Đề lại đang đánh cờ với Thanh Phong Tử.
Tu Bồ Đề vuốt nhẹ ống tay áo rồi hạ một quân cờ xuống.
Thanh Phong Tử nhìn chằm chằm vào bàn cờ, mặt không đổi sắc, hồi lâu cũng hạ một quân cờ.
Cứ thế lặp đi lặp lại.
Thỉnh thoảng, Tu Bồ Đề vẫn nhìn Thanh Phong Tử. Từ đầu đến giờ, ánh mắt của Thanh Phong Tử lại chưa bao giờ rời khỏi bàn cờ. Thẳng tới giờ bị đánh tới tan tác, Thanh Phong Tử cũng không nhận thua, mặt vẫn không đổi sắc, vẫn chỉ im lặng.
Ván cờ kết thúc. Thanh Phong Tử cúi đầu, yên lặng thu dọn bàn cờ.
Tu Bồ Đề vươn vai, đứng dậy, nhấp một ngụm trà, nói:
- Mọi sự đều có mệnh của nó, con đừng quá suy nghĩ.
Thanh Phong Tử hơi hơi khom người, nói:
- Đệ tử hiểu được.
Thanh Phong Tử thu dọn xong bàn cờ, rồi lại nhặt lên một quân, đang muốn đặt xuống thì Tu Bồ Đề đã khoát tay áo.
- Thôi, con đang không có tâm trí hạ cờ.
Thanh Phong Tử lặng yên đặt quân cờ vào lại hộp.
Tu Bồ Đề thở dài, chống tay đứng dậy, vỗ vỗ tay áo nói tiếp:
- Từ ngày mai, vi sư sẽ bế quan không ra. Mọi việc trong quán sẽ do con làm chủ.
- Bế quan?
Thanh Phong Tử hơi ngỡ ngàng, hỏi:
- Tại sao đột nhiên sư phụ lại muốn bế quan?
Tu Bồ Đề chậm rãi xoay người, nói nhẹ:
- Bế quan chỉ là cái cớ. Ngày mai thập sư đệ Ngộ Không của con sẽ về đây. Nó muốn vi sư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-bat-hau/1150188/chuong-400.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.