Tầng trời thứ ba mươi ba, trong Đâu Suất cung.
Thái Thượng Lão Quân đưa tay sờ sờ hai vết rạn trên đá Thiên Đạo.
Một vết trong đó đang chậm rãi khép lại, còn một vết vẫn nguyên như cũ.
- Thiên đạo tự lành...
Thái Thượng thở dài, nhíu mày, có chút lo âu lẩm bẩm:
- Kế tiếp, chỉ cần giải quyết vấn đề ở vết rạn cuối cùng, như vậy tất cả sẽ về lại ban đầu...
. . .
Khi Thái Bạch Kim Tinh bước ra khỏi Vạn Yêu điện, ánh nắng mặt trời xuyên thấu tầng mây chiếu lên mặt ông ta. Bỗng Thái Bạch có cảm giác như mình vừa trải qua mấy kiếp.
Con khỉ kia quả thật rất có năng lực gây sức ép, ngay cả đại quan khôn khéo của Thiên Đình như ông ta cũng bị ép đến quay cuồng.
Không có cách nào, ai bảo người ta thực lực cao cường, binh hùng tướng mạnh chứ? Ngay cả Ngọc Đế cũng phải cúi đầu, thì một Thái Bạch Kim Tinh có là gì?
- Tuy là rối tinh rối mù lên... Hắc hắc... Nhưng cuối cùng có thể xem như hoàn thành nhiệm vụ.
Nhìn thánh chỉ nhăn nhúm trong tay, Thái Bạch bất đắc dĩ lắc đầu cười cười, bước dần xuống bậc thang.
Chợt Thái Bạch thấy được ba yêu binh đang cùng nâng một lá cờ lớn dài đến hai trượng đi qua bên cạnh, hét lớn rồi treo nó lên cột cờ.
- Đây là...
Khi trông thấy hàng chữ trên lá cờ màu đen kia, Thái Bạch ngẩn người.
- Tề Thiên Đại Thánh? Không phải mới vừa... Sao có thể nhanh như vậy được?
Một cơn gió nhẹ thổi qua, đẩy loẹt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-bat-hau/1150180/chuong-392.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.