Khỉ Đá phất tay biến ra một quả Bàn đào giống y như thật trên đĩa, rồi bưng lấy, chạy ra ngoài phòng.
Phong Linh ngơ ngác cầm Bàn đào trong tay, nhìn bóng lưng Khỉ Đá biến mất trong đêm, mãi vẫn không kịp phản ứng.
- Mẹ nó, nói dối thật sự là khó mà!
Bưng Bàn đào giả, Khỉ Đá cố ý gây chú ý trên đường, một lát sau đã tới trước cửa phòng của Ngọc Đỉnh.
Ngọc Đỉnh vừa ăn cơm tối xong, đang thảo luận mấy vấn đề cùng các thợ thủ công khác, vừa mở cửa đã thấy Khỉ Đá cười híp mắt, bưng Bàn đào đứng bên ngoài thì hơi sửng sốt. Ngọc Đỉnh hơi há miệng, còn chưa kịp lên tiếng thì đã bị Khỉ Đá đẩy vào phòng, tiện tay khép cửa lại.
Ngọc Đỉnh mất một lát mới kịp phản ứng, vừa định nói không cần Bàn đào, đã thấy quả Bàn đào trong tay Khỉ Đá biến mất!
Tới lúc này, Khỉ Đá mới nhẹ nhõm thở ra. Trong phòng, Ngọc Đỉnh chân nhân cùng hai thợ thủ công yêu quái nhìn mà trợn mắt há hốc mồm.
- Ngươi đây là... đến vu oan sao?
Ngọc Đỉnh chân nhân mở to hai mắt nhìn cái mâm trống không, tức đến dựng cả râu.
Coi hai thợ thủ công như không tồn tại, Khỉ Đá cười hì hì, kéo Ngọc Đỉnh qua một góc, khua tay múa chân nói:
- Đừng nói vu oan khó nghe như vậy chứ. Chỉ để yêu quái Hoa Quả Sơn chúng ta biết, tuyệt đối không cho người ngoài biết đâu. Huynh sẽ nhận huynh ăn Bàn đào nhé.
- Ngươi đây là có ý gì?
Ngọc Đỉnh chân nhân há to
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-bat-hau/1150019/chuong-232.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.