Trong phòng Ngọc Đỉnh, Khỉ Đá ôm mặt, ngồi ngơ ngác.
Trong đầu hắn lặp đi lặp lại câu Phong Linh mới nói. Cảm giác này giống như là đổ nước đá lên đầu vậy.
"Đến cùng là ta đang làm gì đây?" Chậm rãi buông tay ra, vẻ mặt hắn thẫn thờ.
Không khí trong phòng trở nên vô cùng nặng nề. Lát sau, hai yêu quái thợ thủ công rốt cuộc không chịu nổi, tùy tiện lấy một cái cớ rời đi.
Lại ngồi một hồi, Ngọc Đỉnh chân nhân cũng không chịu nổi, run run đứng lên, nơm nớp nói:
- Ta, ta đi ra ngoài hít thở không khí, ngươi cứ ở đây tự nhiên.
- Ngồi xuống cho ta!
Ngọc Đỉnh cả kinh, ngồi phịch xuống ghế, không dám mở miệng nói chuyện nữa.
Hồi lâu sau, Khỉ Đá quét mắt tới Ngọc Đỉnh, từ từ nói:
- Vừa rồi Ngọc Đỉnh huynh nói gì với ta nhỉ? Uy hiếp ta sao?
- Ta nói giỡn thôi, giỡn ấy mà, ha ha ha ha. Ngươi muốn làm gì? Mau dừng tay ~!
...
Một lúc lâu sau, trên bãi cỏ ở triền núi mặt Đông của Hoa Quả Sơn, Ngọc Đỉnh chân nhân nửa nằm nửa ngồi, bưng bát rượu cụng với Khỉ Đá một cái, uống một hơi cạn sạch, khà một cái, nói:
- Ta thật sự chỉ nói giỡn thôi.
- Có phải là nói giỡn hay không quan trọng vậy sao?
Khỉ Đá nằm gối đầu lên tay, liếc mắt nhìn Ngọc Đỉnh một cái, nhỏm dậy, uống một hơi cạn rượu trong bát, lau miệng, rồi hung hăng ném bát đi.
Cú ném này dùng lực rất mạnh, cái bát kia như một vì sao băng bay thẳng xuống Đông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-bat-hau/1150020/chuong-233.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.