Dịch & Biên: †Ares†
***
- Hai quả đều cho ta?
Nàng hỏi thử, ánh mắt vẫn còn vẻ nghi ngờ.
- Đương nhiên, chuyện này còn có thể giả sao? Đây là ta cảm tạ cô vất vả nhiều năm vì Hoa Quả Sơn.
Khỉ Đá bất thình lình khom người chắp tay:
- Mỹ Hầu Vương thay yêu chúng Hoa Quả Sơn, tạ ơn Hoa Sơn Thánh Mẫu.
Dương Thiền nở nụ cười, cười thật ngọt ngào.
Đặt chổi lông trong tay xuống, lại làm phép rũ sạch bụi trên người, nàng bước tới gần Khỉ Đá, mỉm cười nói:
- Coi như ngươi có chút lương tâm.
Phải chừng hơn nửa năm rồi nàng chưa hề trưng sắc mặt dễ nhìn với Khỉ Đá. Tuy nàng vẫn cần mẫn công việc, nhưng thái độ cứ lạnh như băng, tóm lại làm cho Khỉ Đá cảm thấy không được thoải mái.
Giờ thấy nụ cười này, hắn mới nhẹ nhàng thở ra. Đây nên xem như sau cơn mưa trời lại sáng chứ.
Khỉ Đá giả vờ ngây ngốc hỏi:
- Lời này của cô, cứ như bình thường ta không có lương tâm vậy.
- Ngươi có sao?
Dương Thiền nheo mắt, nhưng lần này lại ẩn chứa ý cười.
- Không có sao?
- Có sao?
- Được rồi, ta không có lương tâm. Cô nói thế nào cũng được.
Khỉ Đá nhún vai, đặt mông ngồi vào ghế, vẻ mặt bất đắc dĩ, không tranh cãi nữa.
Ngồi vào chiếc ghế bên cạnh, Dương Thiền liếc Khỉ Đá, lại hỏi:
- Vậy thật sự hai quả đều tặng cho ta?
Khỉ Đá gật đầu liên tục.
- Ta thu lấy thật nhé?
- Đến cùng là cô muốn hỏi mấy lần đây?
Khỉ Đá có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-bat-hau/1150018/chuong-231.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.