Trên mặt biển, cột nước đang xông thẳng lên đám mây, làm thành một con sóng che khuất cả một vùng trời, đang lao nhanh hướng về phía của Phong Linh, khoảng cách càng lúc càng gần.
Cách đó vài trăm dặm, Thanh Phong Tử và Tu Bồ Đề lặng yên hiện hình giữa không trung, một trước một sau.
- Thập sư đệ này thật là lỗ mãng. Gây ra chuyện như vậy mà chẳng hề bận tâm gì hết! Thanh Phong Tử vừa oán giận vừa phất phất cuốn lên ống tay áo, một luồng linh lực ẩn hiện lòng bàn tay.
Ngay lúc Thanh Phong Tử sắp xuất thủ thì bị Tu Bồ Đề cầm cổ tay ngăn cản lại.
- Sư phụ, người đây là...
- Đừng nóng vội, yên lặng theo dõi kỳ biến. Tu Bồ Đề khẽ vuốt râu dài, nhìn qua Phong Linh ở chỗ xa, thản nhiên nói.
. . .
Ngay lúc này, Thái Thượng đang lơ lửng trong màn nước biển tối đen, chân mày chậm rãi nhíu thành hình chữ bát (八).
. . .
Biển sâu.
Ở bên trong dòng nước xiết, hai chân của Khỉ Đá đang lún sâu dưới nền đất đáy biển. Hàm răng hắn siết thật chặt, từng sợi lông lấp lóe ánh sáng màu vàng, giống như những tia chớp chập chờn.
Cát đá dưới đáy biển bị dòng nước cuồn cuộn cuốn theo, xẹt qua người Khỉ Đá, rồi lập tức bị linh lực gần như không khống chế được quanh hắn xé thành bụi phấn.
Dùng hết tất cả sức lực, sáu cánh tay liên tiếp thay đổi vị trí, từng chút từng chút kéo trụ lớn lên!!!
Ngao Thính Tâm che mặt ngăn dòng hải lưu, ngơ ngác nhìn cảnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-bat-hau/1150004/chuong-217.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.