Lúc Khỉ Đá trở lại, Hoa Quả Sơn còn đang trong hoảng loạn.
Yêu thành vừa mới khởi công chưa được bao lâu thì cơn sóng thần bất thình lình ập tới khiến mọi thứ trở nên tan tác. Cũng may yêu quái trên mặt đất có tu vi không thấp, nên mới không có thương vong.
Nhìn Khỉ Đá, nhìn Kim Cô bổng trong tay hắn, lại nhìn Ngao Thính Tâm đang ngồi phía sau hắn, bình thản thưởng thức trà như chẳng có chuyện gì, Dương Thiên nhíu chặt mày.
- Ý của ngươi là ngươi lừa gạt ta chạy tới Đông Hải Long cung để đoạt Định Hải Thần Châm rồi gây ra cơn sóng thần vừa nãy, sau đó cướp luôn tứ công chúa về làm con tin, đúng không?
- Hì hì, sao lại gọi là cướp được chứ? Ta còn giấy nợ đây này! Còn chuyện chuyện sóng thần, lão Long vương không có nói trước với ta, sao trách ta được chứ?
- Có khác biệt gì sao?
Dương Thiền hỏi, mặt lạnh tanh.
- Hử, sao không khác?
Khỉ Đá nhíu mày lại nhìn Dương Thiền.
Ở phía sau, Ngao Thính Tâm thở dài một tiếng, buông chén trà xuống, điềm nhiên nói:
- Hắn nói cướp ta về làm áp trại phu nhân.
Dương Thiền trợn to hai mắt.
Đứng ở một bên, Dĩ Tố cũng cả kinh nói không nên lời.
Khỉ Đá hoảng hốt, vội vàng xoay đầu lại quát to:
- Ta chỉ nói vậy mà thôi! Nói thôi!
- Ồ, hóa ra chỉ nói vậy thôi à? Àii...
Ngao Thính Tâm vuốt vuốt mái tóc, từ từ nói:
- Làm hại bổn công chúa mừng hụt hết một hồi, ngươi còn gọi phụ vương ta là "nhạc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-bat-hau/1150005/chuong-218.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.